điện thoại từ chồng cũ

Những cuộc điện thoại nặc danh mà vợ nhận được từ "tình cũ 5 năm của chồng" Những cuộc điện thoại nặc danh mà vợ n. Celeb; TV; Music. K-Pop & US-UK; V-Pop; Movies; Beauty. Celebrity beauty; Fashion; Lifestyle; Hot Video Những cuộc điện thoại nặc danh mà vợ nhận được từ Tâm sự về chuyện chồng hờ hững chuyện chăn gối và quan hệ vì mải mê cắm đầu vào điện thoại. Tôi 26 tuổi, chồng 34 tuổi, vợ chồng mới kết hôn gần một năm, cả hai đều làm công việc giờ hành chính nhưng không cùng công ty. Do chưa có điều kiện nên vơ chồng phải đi thuê nhà trọ gần công ty cho tiện đi 11 giờ đêm nhận được điện thoại của vợ cũ, chồng tôi lao ngay đến thay hộ bóng đèn. Tôi gào lên cấm cản chồng rằng phải cắt đứt quan hệ với vợ cũ từ giờ. Nhưng chồng tôi cứ hỏi lý do tại sao, rằng phải đưa cho anh một lý do thuyết phục mới chịu. Chồng cũ, vợ cũ, Từ ngày 11/10/2022, Nhật Bản chính thức mở cửa du lịch hoàn toàn cho du khách quốc tế, theo đó khách Việt Nam có thể du lịch tự túc hoàn toàn. ® Giấy phép hoạt động Báo điện tử số 456/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 18/11/2013. Ngay từ khi khởi động, dự án phim "Chồng cũ, vợ cũ, người yêu cũ" đã thu hút sự quan tâm chú ý của nhiều khán giả yêu thích phim truyền hình hay theo dõi Facebook các diễn viên. Phim "Chồng cũ, Điện thoại: (024) 39411349 - (024) 39411348 Fax: (024) 39411348 Email: vietnamplus2008 Wie Kann Ich Mehr Jungs Kennenlernen. Điện Thoại Từ Chồng Cũ Chồng Trước Điện Báo Ảnh sưu tầm Tên gốc Chồng Trước Điện Báo Tác giả Tần Tam Kiến Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt văn Thuộc tính nhân vật Ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụ Nguồn Tấn Giang Ngày hoàn thành 18/08/2020 Văn án Bối cảnh hôn nhân gia đình đồng tính hợp pháp . Đồng Thu không ngờ, sau khi hôn nhân gia đình đồng tính hợp pháp hóa, anh lập tức bị thúc giục kết hôn . Họ hàng trình làng cho anh một người đàn ông, khuôn mặt đẹp trai dáng vóc tốt, trước kia là công an hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm công an bảo mật an ninh. * * Tương tự như công an với công an ở Nước Ta . Cảnh sát an ninh Nguyên văn là “phiến cảnh 片警” Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã hội. Đồng Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong độc lập, ly hôn . Thời hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói “ Hoắc Tri Hành, tất cả chúng ta ly hôn đi. ” Bạn hỏi Hoắc Tri Hành “ Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng chấp thuận đồng ý ? ” Hoắc Tri Hành “ Đồng ý … .. tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm quay trở lại chẳng phải là được rồi sao. ” Cảnh sát công x thầy giáo thụ . Từ tương kính như tân đến dính chặt như keo sơn . Xì – poi Thụ là giáo viên cấp 3, nhưng không phải kiểu quy củ trang nghiêm như trong tưởng tượng đâu. Tính cách rất là mê hoặc ! LƯU Ý Mình edit truyện bởi vì mình muốn đọc, tác giả HỔNG có cho phép đâu! Mình không biết nửa chữ tiếng Trung nên nội dung sẽ KHÔNG đúng mực 100 % . LÀM ƠN ĐỪNG BẮT CÓC ĐỨA NHỎ CỦA MÌNH!!! Mục Lục Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 Chương 4 – Chương 5 – Chương 6 Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 Chương 10 Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 Chương 14 – Chương 15 – Chương 16 Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 Chương 20 – Chương 21 – Chương 22 Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 Chương 29 – Chương 30 – Chương 31 Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 Chương 35 – Chương 36 – Chương 37 Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 Chương 41 – Chương 42 – Chương 43 Chương 44 – Chương 45 – Chương 46 Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 Chương 50 – Chương 51 – Chương 52 Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 Phiên ngoại 1 – Phiên ngoại 2 Phiên ngoại 3 – Phiên ngoại 4 Phiên ngoại 5 – Phiên ngoại 6 Phiên ngoại 7 – Phiên ngoại 8 😋HẾT RỒI NHA!!!😎 Chia sẻ Thích bài này Thích Đang tải … Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt văn, ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụ, HE. Độ dài 55 chương + 8 phiên ngoại. Đọc văn án thấy rù quyến quá nên nhảy thôi các bạn ạ! Câu chuyện sau khi ly hôn của cảnh sát nhân dân và nhà giáo nhân dân. Mà cái tag “gương vỡ lại lành” có vẻ chỉ đúng trên mặt giấy tờ pháp lý, chứ xét về phương diện tình cảm thì chẳng hợp lí đâu. Hoắc Tri Hành cùng Đồng Thu là qua xem mắt, hợp ý nhau thì vội vàng kết hôn. Trước khi chính thức lĩnh giấy, hai người đã giao kèo với nhau, nếu một năm trôi qua mà thấy mối quan hệ không thích hợp thì sẽ ly hôn. Hoắc Tri Hành rất tốt, giữa hai người có thể dùng câu tương kính như tân để hình dung, nhưng đây không phải là hôn nhân mà Đồng Thu muốn. Anh cảm thấy, hôn nhân chính là một bể chứa, từng chút chung đụng hòa hợp của hai người chính là chất lỏng làm đầy bể chứa. Có người là rượu mạnh, có người là nước ngọt, còn bọn họ là nước sôi, vô cùng nhạt nhẽo. Nhưng Đồng Thu chẳng hề thích “nước sôi”, một chút cũng không muốn. Anh thích “rượu” cơ. Rõ ràng ngay từ đầu, hai người làm quen rồi kết hôn đã không đúng rồi, bởi vì họ không thành thật với nhau, đeo mặt nạ hoàn hảo để đối diện với người kia. Trước mặt Đồng Thu, Hoắc Tri Hành là một người đẹp trai, ôn nhu, chính trực nghiêm túc. Còn anh ở trong lòng chồng cũ từ trước đến nay là một con người đoan trang ổn trọng thành thục nội liễm nhã nhặn thanh lịch. Mặc dù cảm thấy đối phương thật sự rất tốt, nhưng giữa hai người có một khoảng cách, một khoảng cách an toàn về mặt tâm lý. Dưới lớp ngụy trang ấy sao có thể động lòng? Đồng Thu cũng từng nghiêm túc suy nghĩ, anh đưa ra đề nghị ly hôn là do sinh hoạt giường chiếu không hài hòa, mà quan trọng hơn là lúc trước họ đối đãi với nhau quá giả tạo. Nhưng anh cũng chẳng hề biết rằng chồng cũ mình cũng là “cầm thú”, lúc nào cũng sợ làm anh khó chịu nên phải nhẫn nhịn rất nhiều. Đồng Thu còn chẳng biết rằng Hoắc Tri Hành đã nghe thấy anh than vãn chuyện chăn gối với khuê mật. Hoắc Tri Hành còn định bàn bạc với anh, muốn yêu đương một cách chân thật. Ấy vậy mà anh còn đòi ly hôn, Hoắc Tri Hành cũng đồng ý một cách sảng khoái và trong lòng vạch sẵn kế hoạch theo đuổi vợ cũ… Bởi vậy nên Đồng Thu bắt đầu nhận ra, chồng cũ của mình sau khi ly hôn rất hay xuất hiện trong tầm mắt của anh. Mà anh thì hình như bị rung động rồi, rất rất muốn yêu đương lăn giường với Hoắc tiên sinh! Hôn nhân chẳng đi đến đâu đã kết thúc, bây giờ mới là chính thức yêu đương. Thầy giáo Đồng Thu sau bao lần bị chồng cũ phát hiện ra tâm hồn không đứng đắn, triệt để sống thoải mái không giấu diếm. Còn Hoắc Tri Hành cũng chẳng còn giả bộ đứng đắn nghiêm trang, bắt đầu lộ đuôi sói. Thật ra quá trình quay lại với nhau không hẳn là mượt mà cho lắm. Hai người ngả bài với nhau trên giường rồi, nhưng lại chẳng nắm rõ tâm ý của nhau. Hoắc Tri Hành thực sự thích Đồng Thu, nhưng hắn không biết anh nghĩ như thế nào. Đồng Thu cũng mê mẩn chồng cũ, nhìn thấy anh là không kiểm soát được suy nghĩ, cứ như yêu đương cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Anh si mê cảnh sát Hoắc, anh thích cả những vết sẹo trên người hắn. “Trên người anh hùng mới có sẹo”. Chính bản thân thầy giáo Đồng cũng biết, tình cảm với Hoắc Tri Hành là yêu thích thật lòng, không chỉ giới hạn ở thân thể. Hai người triệt để giải quyết được lý do ly hôn thứ nhất, tiếp theo là xử lí nốt vấn đề số hai… Truyện chủ yếu nói về sự tiến triển tình cảm của nhân vật chính. Nhưng bên cạnh đó vẫn còn có những tình tiết khác đan xen khiến cho truyện sâu sắc hơn một chút. Đồng Thu không chỉ là một con người bình thường chỉ nghĩ đến yêu đương, anh còn là một thầy giáo hết lòng vì học sinh. Hoắc Tri Hành là một cảnh sát vì dân phục vụ, cũng mang trong mình những dằn vặt tội lỗi trước sinh mệnh… Hơn hết, hai người giống như hai mảnh ghép hoàn chỉnh, ở cạnh nhau, dựa vào nhau để chữa lành, cho dù họ từng bỏ lỡ một năm để nhận ra điều ấy. “Anh vẫn luôn thích em có đúng không?” “Vẫn luôn thích em!” “Bắt đầu từ lúc nào?” Hoắc Tri Hành nghĩ nghĩ, nở nụ cười “Không biết, nhưng mỗi ngày lại thích em nhiều hơn hôm trước một chút, câu trả lời này, thầy giáo Đồng có hài lòng không?” Như trong truyện cũng có nói, thật ra không phải “gương vỡ lại lành”, ban đầu chỉ có mỗi cái khung, chẳng hề có gương. Nhưng nhờ anh Hoắc phát hiện ra bộ mặt chân thật của Đồng Thu, nên chúng ta mới có một màn truy thê, tiến tới phục hôn của chú cảnh sát. Lời cuối thì tui chỉ muốn nói là bạn editor rất có tâm, văn phong trôi chảy mượt mà. Truyện cũng hoàn rồi nên cứ yên tâm mà nhảy. Tui cũng chẳng spoil gì quá đáng đâu. Truyện tình thú của đôi chồng chồng này thú vị lắm, không spoil được =. Trước khi lấy chồng, em vẫn là một cô gái 9X ngây thơ. Từ nhỏ tới lớn, em chỉ chú tâm tới việc học hành và luôn được mọi người khen là ngoan hiền, nghiêm túc. Mặc dù có nhiều người theo đuổi nhưng đến tận năm 24 tuổi em mới có mối tình đầu. Đó chính là chồng em bây giờ. Anh hơn em 5 tuổi. Chúng em làm đám cưới sau khi tìm hiểu được khoảng 1 năm. Hiện tại em đang có bầu 3 tháng. Trong mắt em, chồng em luôn là người đàn ông chín chắn, chững chạc và nghiêm túc. Trước khi cưới, em chưa nghe bất cứ ai chê trách gì anh. Anh sống có trách nhiệm với gia đình, tốt với bạn bè và là một phó phòng năng động ở công ty. Ngày mới yêu nhau, em thường hỏi anh “Trước em, anh đã yêu bao nhiêu cô rồi hả?”. Anh cười và nói “Anh có tìm hiểu vài cô nhưng không hợp, chỉ dừng lại ở mức bạn bè thôi”. Anh còn tự nhận “Anh là người đàn ông ngoan tuyệt đối, không nghiện ngập, không chơi bời. Em tu mấy kiếp mới gặp được anh”. Em chẳng hoài nghi những lời anh nói, em yêu hết lòng và đồng ý cưới anh. Khi về sống cùng một nhà với anh, em thấy cuộc sống êm đềm, vui vẻ. Tuy công việc của chồng em khá bận nhưng anh vẫn dành những khoảng thời gian nhất định cho em. Công việc của chúng em khá tốt nên em không phải lo gì về kinh tế. 2 tháng sau khi cưới, em đã có thai. Em đã từng thấy bằng lòng với cuộc sống của mình và vô cùng hạnh phúc. Nhưng cảm giác hạnh phúc của em đã nhạt nhòa, tan biến khi em tìm thấy chiếc điện thoại cũ của chồng. Hôm ấy, chồng em đi vắng, chiếc điện thoại của em bỗng dưng bị hỏng. Đang băn khoăn vì chưa có điện thoại dùng, em chợt nhớ ra chồng em có một chiếc điện thoại cũ ở trong ngăn bàn làm việc. Chắc anh mua điện thoại mới nên bỏ chiếc điện thoại ấy đã lâu. Ảnh minh họa Em liền đi lấy chiếc điện thoại cũ của chồng rồi cắm sạc. Mặc dù không dùng đã lâu nhưng chiếc điện thoại vẫn hoạt động bình thường. Em liền lắp sim của mình vào. Vì có chút tò mò về cuộc sống của chồng trước khi lấy vợ, em lần lượt mở các thư mục ra xem. Và sự thật chứa đựng bên trong đã khiến em không khỏi bàng hoàng. Trong thư mục tin nhắn của chồng em còn lưu lại rất nhiều đoạn hội thoại của anh với bạn bè, trong đó có những người bạn em cũng biết. Nhưng em không thể ngờ anh và những bạn bè có vẻ nghiêm túc, chỉn chu ấy lại chat với nhau bàn chuyện họ đi bar, chơi bi-a, đánh bạc ăn tiền, massage và không quên bình phẩm về các cô gái họ gọi là “hàng” với những từ ngữ vô cùng thô thiển. Theo như họ nói chuyện, việc ăn chơi diễn ra thường xuyên vậy mà khi yêu anh em không hề hay biết. Đặc biệt, tin nhắn của anh với một cô gái đã khiến em suýt vỡ tim. Trong đó tiết lộ cô ấy từng có thai với anh nhưng đã bỏ. Anh chưa bao giờ nhắc tới cô ấy nhưng đọc những lời lẽ trong tin nhắn, em biết anh và cô ấy đã có một thuở mặn nồng. Tin nhắn cuối cùng của anh và cô ấy mà chiếc điện thoại còn lưu chỉ cách thời điểm anh quen em 2 tháng. Trong thư mục ảnh của anh còn lưu hình của rất nhiều cô gái nóng bỏng mà em chẳng biết họ là ai. Sau khi khám phá ra quá khứ của chồng qua chiếc điện thoại cũ, em chết lặng hàng giờ. Em cũng không hiểu tại sao mình lại dễ bị lừa như thế. Em luôn nghĩ anh là người đàn ông mẫu mực, không biết ăn chơi. Nhưng chiếc điện thoại kia đã chứng minh anh hoàn toàn khác. Em còn sợ rằng khi anh bước chân ra khỏi nhà, anh lại trở thành người đàn ông hư hỏng như xưa. Em thấy anh từng nhắn cho bạn anh rằng “Làm đàn ông, không cần giữ thân, chỉ cần giữ miệng. Qua mặt đàn bà dễ như trở bàn tay”. Từ ngày phát hiện ra bí mật trong chiếc điện thoại cũ của chồng, em ăn không ngon và chẳng đêm nào ngủ được. Nghĩ đến câu chuyện trong chiếc điện thoại kia em lại rùng mình và không muốn gần chồng em nữa. Em thấy mình bị tổn thương. Hiện tại em vẫn chưa hết sốc. Xin mọi người cho em một lời khuyên. Em nên đối mặt với chuyện này như thế nào cho phải? Có cách nào cho em tìm lại sự bình yên? Chồng tiết lộ bí mật động trời trong đêm tân hôn Đêm đầu tiên sau ngày cưới, chồng em thừa nhận, anh dành hết tình cảm cho người yêu cũ và lấy em để làm vui lòng bố mẹ. Khi người tình quay về, anh đòi ly hôn để đến với "tri kỷ" của đời mình. Theo Dân Việt Lúc công ty dọn nhà tới, Đồng Thu đang nghe điện thoại, hai học sinh trong lớp anh yêu sớm, bị người lớn phát hiện, lúc này người nhà hai bên đang ồn ào cãi nhau túi bụi. Bạn trai trốn vào WC gọi điện cho anh xin giúp đỡ.“Đồng ca, cứu em!”Bạn trai tên Phùng Khải Văn, là lớp trưởng lớp anh, lớn lên đẹp trai thành tích tốt, bạn gái nhỏ tên Hám Duyệt, là cán sự văn nghệ trong lớp, cô bé học tập cũng không tệ, mỗi kỳ thi đều có thể đứng top 5 trong lớp, trong mắt các học sinh tuyệt đối là trai tài gái sắc, tài tử giai Thu với tư cách là chủ nhiệm lớp, đối với chuyện này trực tiếp mắt nhắm mắt mở, tất cả mọi người đều có thời kỳ này, rung động tuổi mới lớn, mối tình đầu. Chỉ cần không ảnh hưởng đến học tập, cũng không phải vấn đề gì mà, anh nghĩ như vậy, phụ huynh người ta lại không nghĩ như đứa cuối tuần cùng nhau đến thư viện thành phố học bài. Ba mẹ Hám Duyệt thật sự làm quá, để xác thực con gái có đúng là yêu sớm hay không, nổi lên ý định đi theo dõi. Ngay tại lúc hai đứa nắm tay mà lao ra gọi tên chặn bọn nhỏ vậy người nhà hai bên hẹn nhau gặp mặt để giải quyết vấn đề. Chuyện này Đồng Thu biết, nhưng phụ huynh không có gọi anh, anh cũng không tiện tham dự.“Ba mẹ hai đứa nói gì?” Đồng Thu vừa nói chuyện điện thoại cùng Phùng Khải Văn, vừa đứng ở phòng khách nhìn Hoắc Tri Hành chỉ huy công ty dọn nhà nâng nhẹ đặt khẽ.“Bọn họ căn bản không có đưa ra yêu cầu sau này phải thế nào, bây giờ chỉ đang ầm ĩ xoắn xuýt rốt cục là em dụ dỗ Duyệt Duyệt hay là Duyệt Duyệt quyến rũ em.”Đồng Thu xoa xoa mi tâm, chuyện này nếu là bình thường, anh khẳng định sẽ tranh thủ đến xem, khuyên nhủ mấy vị phụ huynh, cũng dạy dỗ bọn nhỏ một chút. Nhưng hôm nay là đặc thù, anh dọn nhà, nói chính xác là ra riêng sau ly hôn. Anh cũng không thể ném chồng cũ ở đây một mình mà bỏ đi trước dù Đồng Thu biết rõ, cho dù anh có thật sự làm vậy, Hoắc Tri Hành cũng sẽ không nói gì.“Như này đi, em đưa điện thoại cho ba em, tôi nói với ông ấy mấy câu.”“Đồng ca, ba em bây giờ đang giận ngập đầu, dự tính lát nữa về nhà mông em chắc chắn nở hoa, thầy khẳng định muốn cùng ông ấy nói chuyện?” “Không phải em tìm tôi cứu em sao?”“Ý em là, thầy có thể tới đây đưa em cùng Duyệt Duyệt trốn đi không?”“Không thể!” Đồng Thu nói, “Tôi không đi được.”Đồng Thu nhìn Hoắc Tri Hành nhấc thùng hành lý của anh đi theo công ty dọn nhà ra ngoài. Đi tới cửa, hắn còn quay lại nhìn anh một cái.“Nhanh lên, tôi bên này đang bận.”Đồng Thu dùng mười phút vuốt xẹp lửa giận của ba Phùng Khải Văn, hơn nữa còn thuận lợi xúi giục để ông chịu trách nhiệm đi đối phó với ba người còn ai chưa từng làm cha mẹ sẽ không thể trải nghiệm cái cảm giác “Mặc kệ anh có là lãnh đạo cấp cao bao nhiêu, cũng mặc kệ anh có nhiều tiền thế nào, lời của thầy giáo anh không thể không nghe.” Đồng Thu tuy rằng trẻ tuổi, chỉ mới hơn ba mươi, nhưng ở thành phố này cũng là thầy giáo có tiếng. Năm đầu tiên chủ nhiệm lớp 12 đã có học sinh thi đại học đạt thủ khoa toàn thành phố. Từ đó về sau, năm nào cũng có phụ huynh tìm đủ mọi cách nhét con mình vào lớp của Đồng Thu. Bởi vì phụ huynh đều tin tưởng anh, học sinh đều yêu thích anh, cho nên anh nói cái gì cũng đều nghe lý xong chuyện này, Đồng Thu cúp điện thoại. Vừa nhìn lại, nhà đã trống hơn phân nửa. Đến lúc này anh mới đột nhiên ý thức được, một năm cùng Hoắc Tri Hành kết hôn, đồ đạc của anh đã chiếm lĩnh hơn một nửa giang sơn bờ cõi trong cái nhà này.“Gần như là xong rồi.” Hoắc Tri Hành từ bên ngoài trở về, vừa vào cửa đã hỏi anh, “Em xem có còn sót cái gì hay không, anh nhớ trong phòng ngủ còn một thùng sách đúng không?”“Vâng.” Đồng Thu quay người đi vào phòng ngủ, “Anh nghỉ một lát đi, tự em chuyển xuống được rồi.”Đồng Thu vào phòng nhấc cái thùng kia lên, nhìn thì nhỏ vậy mà lại rất nặng.“Để anh để anh.” Hoắc Tri Hành chạy vào muốn tiếp lấy cái thùng, bị Đồng Thu cự tuyệt.“Không được. Cái này quá nặng, tay anh chịu không được.” Đồng Thu vẫn còn nhớ hôm trước Hoắc Tri Hành bắt một tên cướp, làm cánh tay bị Tri Hành nhún nhún vai, cũng không cố quá, tránh sang một bên nhường đường cho là, tất cả đồ vật đều đã dọn sạch sẽ, cũng không còn sót lại cái người cùng nhau xuống lầu. Đồng Thu đem cái thùng nhỏ cuối cùng này để lên trên một cái thùng khác, sau đó quay người cùng Hoắc Tri Hành tạm biệt.“Sau này phải chăm sóc bản thân thật tốt.” Hoắc Tri Hành đêm qua trực ca đêm, sáng nay vừa về đến nhà đã giúp Đồng Thu thu dọn đồ đạc, lúc này cố gắng vực dậy tinh thần, nhẫn nhịn không ngáp trước mặt Đồng Thu.“Ừm, anh cũng vậy.” Đồng Thu vươn tay, hai người bắt tay một cái, “Em đi trước, anh lên nhà nghỉ ngơi đi.” Đồng Thu nói xong, nghĩ nghĩ lại nói thêm một câu “Gặp phải chuyện gì cũng đừng quá cố chấp nhảy vào, an toàn mới là quan trọng nhất.”Hoắc Tri Hành gật gật đầu, lui về sau nửa bước, nhìn Đồng Thu lên tải của công ty dọn nhà, Đồng Thu ngồi giữa hai nhân viên, từ kính chiếu hậu đưa mắt nhìn người đứng bên Tri Hành vẫy tay chào anh, nở một nụ chạy, Đồng Thu nhìn người đàn ông càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ, đột nhiên lại buồn rầu vô với Hoắc Tri Hành cứ vậy là xong. Một năm hôn nhân, không dài, nhưng từ mức độ nào đó mà nói thật ra cũng không phải Tri Hành rất tốt, giữa hai người có thể dùng câu tương kính như tân để hình dung, nhưng đây không phải là hôn nhân mà Đồng Thu muốn. Anh cảm thấy, hôn nhân chính là một bể chứa, từng chút chung đụng hòa hợp của hai người chính là chất lỏng làm đầy bể chứa. Có người là rượu mạnh, có người là nước ngọt, còn bọn họ là nước sôi, vô cùng nhạt không sợ bình thường, cái anh sợ chính là giữa hai người không có tình nhân không có tình yêu chính là giả mù mưa sa*, làm cho người ta cảm thấy rất mệt mỏi, vậy nên dứt khoát làm theo ước định trước khi kết hôn, nếu một năm không thấy thích hợp, thì ly hôn.* Giả mù mưa sa giả vờĐương nhiên, trước khi chính thức nhận được giấy chứng nhận ly hôn, Đồng Thu không nghĩ tới chuyện này lại diễn ra suôn sẻ như vậy. Anh chỉ là cảm thấy đã đến lúc có thể nói ra, vì vậy vào hôm nào đó sau khi cơm nước xong xuôi thuận miệng nói một câu “Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.”Hoắc Tri Hành cũng chỉ sửng sốt một chút, sau đó liền gật dễ dàng đồng ý như vậy, lại khiến cho Đồng Thu mất một lúc lâu mới hồi khi kết hôn, Đồng Thu vẫn luôn sống cùng ba mẹ. Nhưng sau khi ly hôn anh không có quay về đó, mà là thuê một căn hộ nhỏ một phòng ngủ gần trường học. Thứ nhất là vì cảm thấy đi làm thuận tiện, thứ hai là vì không muốn nghe mẹ lải viên công ty dọn nhà giúp anh đem thùng lớn thùng nhỏ chuyển vào trong nhà mới. Cái phòng khách không lớn rất nhanh đã được lấp đầy nhét chồng nhét Thu trả tiền, lại khách khách khí khí mua cho hai nhân viên hai gói thuốc lá, đưa người xuống cửa dưới lầu. Lúc quay người trở về điện thoại đột nhiên vang lên.“Đồng ca, cứu em.” Lại là bọn nhãi ranh lớp Thu thậm chí còn không kịp về nhà, trực tiếp từ cửa tiểu khu bắt xe đến đồn công làm thầy giáo đúng là vừa làm cha vừa làm mẹ. Đám oắt con không làm người ta bớt lo này chuyện gì cũng tìm anh. Một chục cuốc điện thoại đều là một câu “Đồng ca, cứu em.”Anh hôm nay cùng chồng ly thân, vốn dĩ nên là một mình buồn sầu trong chốc quả lại bị quấy rối, đừng nói là buồn sầu, đến cả thời gian dọn nhà cũng không Thu từ đồn công an bảo lãnh Phùng Khải Văn ra ngoài, hỏi cậu “Ăn cơm chưa?”“Chưa có ăn.”“Về nhà ăn cơm đi.”“Đồng ca, em không muốn về nhà.” Phùng Khải Văn ngồi xổm ở ven đường, ngửa đầu nhìn thầy giáo của cậu, “Mẹ của Duyệt Duyệt bắt hai đứa bọn em chia tay, trong lòng em không thoải mái.”Đồng Thu bất đắc dĩ nhìn cậu, “Ba mẹ em có biết em ra ngoài không? Có biết em đánh nhau không?” “Em nói em đi gặp thầy.”Đồng Thu coi như phục luôn, kéo người dậy “Đi ăn trước đã.”Phùng Khải Văn muốn ăn Pizza Hut, Đồng Thu chỉ có thể theo ý người ngồi bên trong tiệm Pizza Hut, Phùng Khải Văn bộ dạng mấy ngày chưa được ăn cơm, phải nói là ăn như hổ đói.“Đồng ca, thầy nói xem vì sao người yêu nhau không thể ở cùng nhau chứ…?”Đồng Thu nở nụ cười, trong lòng tự nhủ Mi mới mười sáu mười bảy tuổi, nhóc con bé tí biết cái gì là yêu sao…?Trong lòng thổ tào như vậy là một chuyện, nói ra lại là việc khác, làm thầy giáo, lúc cùng học sinh trò chuyện phải đặc biệt chú ý.“Em vừa rồi phải nói là vì sao bây giờ em cùng Hám Duyệt yêu nhau, nhưng không thể ở cùng nhau?’.”“Nói như thế nào đều được, nhưng tại sao lại vậy chứ?”Đồng Thu cắn ống hút trà sữa, chậm rãi ung dung nói “Bởi vì bọn em còn nhỏ, tôi không thể nói các em tuổi này không biết tình yêu, nhưng mà, tình yêu không phải chỉ là hai bên cùng nhau yêu thích mà thôi, còn có thêm một phần trách nhiệm. Mấy đứa không gánh nổi phần trách nhiệm này.”Phùng Khải Văn cúi đầu suy nghĩ, Đồng Thu ngồi đối diện cậu quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời sắp tối rồi, nhìn thấy cũng chỉ là hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa sổ thủy trông có vẻ trẻ hơn độ tuổi ba mươi khá nhiều, tóc tai cắt tỉa gọn gàng, mắt đeo một cặp kính mỏng. Nhìn qua nho nhã lịch sự, nhưng lại không có tí tinh thần thể có tinh thần mới là lạ, mấy ngày nay vừa tìm nhà ở vừa dọn nhà, thỉnh thoảng còn bị bọn oắt con này quấy rối. Anh một giấc ngủ ngon đàng hoàng cũng không Khải Văn bất ngờ ngẩng đầu nhìn Đồng Thu “Đồng ca, thầy ly hôn đúng không?”Đồng Thu đang vừa uống trà sữa vừa chiêm ngưỡng “khoảnh khắc sa sút” của chính mình, nghe cậu hỏi một câu như vậy, suýt chút nữa thì sặc.“Em nghe ai nói?” Trước kia lúc Đồng Thu kết hôn, Phùng Khải Văn thân là lớp trưởng, cố ý làm chúc mừng cho anh, còn mang theo mười bạn học trong lớp đến KTV vừa hát 《Hôm nay anh sẽ cưới em》vừa chúc mừng tân hôn Đồng Thu cùng Hoắc Tri Hành “Bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử”.“Em mấy hôm trước nhìn thấy thầy cùng sư mẫu đi ra từ cục dân chính,” Phùng Khải Văn nói, “Hai người ngoại trừ ly hôn cũng không có nguyên nhân nào khác để đi ra từ cục dân chính cả.”Nói như thế nào đây? Đôi khi có học trò quá thông minh cũng làm cho người ta vô cùng bối rối.“Vì sao lại ly hôn….?” Phùng Khải Văn hỏi, “Hai người không phải rất tốt sao? Sư mẫu mặc cảnh phục đẹp trai muốn chết…!”“Nhà nào có cái khó của nhà đó, người ngoài nhìn vào cũng chỉ là bề nổi mà thôi.” Đồng Thu búng một phát lên trán cậu, “Đừng có quan tâm chuyện của người khác nữa.”“Là thế nào? Ở nhà sư mẫu bạo hành thầy sao…?”Đồng Thu “Chậc” một tiếng, để cho cậu ngừng nói hươu nói vượn. Phùng Khải Văn quan sát anh, chỉ chỉ tay anh “Thầy vẫn còn đeo nhẫn kìa.”Bị cậu nói như vậy Đồng Thu mới chú ý tới nhẫn cưới anh đang đeo trên tay. Chiếc nhẫn này là trước khi kết hôn anh cùng Hoắc Tri Hành đi mua, kiểu dáng rất đơn giản, phía bên trong có khắc tên hai người. Cả hai đều không phải kiểu người thích phô trương, loại nhẫn đơn giản bên trong thêm một chi tiết riêng này thật sự rất phù Thu dùng sức hút một hơi trà sữa, giục Phùng Khải Văn ăn cho nhanh khi trời tối Đồng Thu đưa Phùng Khải Văn về tận nhà, lại dặn dò cậu không được đối nghịch với người lớn, hai đứa còn trẻ, cuộc sống về sau còn rất dài. Nếu thật sự thích Hám Duyệt, thì cố gắng thi đậu vào một trường đại học đi, đến lúc đó ai cũng không cấm cản mấy đứa yêu Khải Văn ngoan ngoãn về nhà, trước khi đi còn nói với Đồng Thu “Đồng ca, mặc dù sẽ bị tổn thương một thời gian, nhưng thầy cũng đừng quá khó chịu, đàn ông tốt nơi nào cũng có, tương lai khẳng định sẽ có người tốt hơn sư mẫu đợi thầy.”Đồng Thu cười đem thằng nhóc thúi này đuổi một mình trên đường về nhà, Đồng Thu chăm chú nhìn chiếc nhẫn đang đeo, sau đó anh giơ tay, dưới ánh trăng chụp một tấm hình gửi cho Hoắc Tri nói Cái này quên trả lại cho lâu sau Hoắc Tri Hành mới trả lời lại, chỉ có 6 chữ đơn giản Trước tiên em cứ giữ đi. Chương 2 Ảnh sưu tầm Đồng Thu từ trước tới giờ chưa từng sống một mình. Trước khi kết hôn với Hoắc Tri Hành, anh sống cùng ba mẹ. Sau khi kết hôn, dĩ nhiên là vợ chồng son ở chung một chỗ. Thu nhập của cả hai không phải rất nhiều, chỉ hơn khá giả một tẹo, nói dễ hiểu hơn là so với người bình thường thì tốt hơn một chút. Trước khi kết hôn Hoắc Tri Hành mua căn hộ kia, hai phòng ngủ một phòng khách, không lớn, hàng tháng còn phải đóng một khoản nợ tín dụng, nhưng tốt xấu gì cũng là của mình. Lúc Đồng Thu chuyển vào, vốn cũng muốn góp tiền cùng Hoắc Tri Hành trả nợ, nhưng Hoắc Tri Hành lại nói “Để một năm sau rồi tính.” Anh nghĩ nghĩ thấy cũng đúng, lỡ như một năm sau ly hôn, khoản sổ sách này biết tính làm sao. Bây giờ nghĩ lại, cũng may lúc trước Hoắc Tri Hành cản anh, nếu không, nói xem số tiền kia anh có nên lấy lại hay không? Nếu lấy, không phải là làm quá sao. Còn nếu không lấy, tương lai Hoắc Tri Hành gặp người khác tốt hơn, lúc hỏi tới, nhà này còn có “cổ phần” của anh, quá kỳ cục rồi. Đêm hôm khuya khoắt, Đồng Thu nghĩ ngợi lung tung ngập đầu trở về nhà, đứng ở cửa sờ soạng hơn nửa ngày mới tìm được cái chìa khóa bé tí còn chưa kịp móc cái móc khóa vào. Mở cửa, bên trong tối om. Đồng Thu đứng ở cửa ngân dài “Ai……” một tiếng. Trong nhà không có ai phản ứng anh, đến tiếng vọng lại cũng không có. Anh tự cười một mình, bật đèn, đóng cửa, thay dép lê, nhìn một lượt mấy cái thùng mà phát sầu. Anh rất ghét thu dọn đồ đạc. Lúc cùng Hoắc Tri Hành kết hôn, anh vì muốn mình nhìn giống như rất biết chăm lo việc nhà, mỗi ngày đều cố gắng dọn phòng, lại còn theo mẹ học nấu mấy món ăn. Nhưng thật ra Đồng Thu vốn không phải kiểu người này. Cuộc sống của anh giống như cuộn băng cassette, có hai mặt AB, đối diện với người khác đều là mặt A, thế nhưng lúc đối diện với Hoắc Tri Hành lại tự động đổi thành mặt B. Cái này có điểm giống như…. hình tượng của mấy tiểu minh tinh thần tượng. Một năm kết hôn này có lẽ chính là một năm siêng năng chịu khó nhất trong đời Đồng Thu, chỉ cần ở trường không có việc, thứ bảy nào anh cũng tổng vệ sinh quét dọn. Bình thường chỉ cần có thời gian anh liền xuống bếp tự mình nấu cơm cho Hoắc Tri Hành. Thậm chí những lúc hắn bất ngờ bị gọi đi giữa chừng, nửa đêm mới trở về anh đều có thể rời giường làm đồ ăn khuya. Tất nhiên, cách cư xử của Hoắc Tri Hành cũng không tệ, có khi hai người còn tranh nhau làm việc. Nói như vậy nghe qua có vẻ là một đoạn hôn nhân rất tốt, nhưng thật ra Đồng Thu rất mệt mỏi. Không phải mệt mỏi bởi vì mỗi tuần đều phải tổng vệ sinh, cũng không phải bởi vì nửa đêm phải bò dậy nấu cơm, mà là, anh và Hoắc Tri Hành trong lòng vĩnh viễn đều cảm thấy xa cách. Rõ ràng là có giấy chứng nhận hợp pháp, nhưng ngoại trừ lúc ân ái cơ thể không có khoảng cách ra, những lúc khác nắm tay nhau đều cảm thấy mất tự nhiên. Lúc vừa mới kết hôn, Hoắc Tri Hành cũng làm theo thông lệ, mỗi lần ra ngoài hay về nhà đều nhẹ nhàng hôn anh một cái, thời gian sau đó thói quen này cũng dần dần không còn. Đồng Thu cảm thấy cả hai người đều là đang làm bộ làm tịch, nếu không, anh cũng sẽ không yêu cầu ly hôn. Hoắc Tri Hành là một người rất tốt, đến bây giờ anh vẫn luôn cảm thấy như vậy. Thế nhưng giữa bọn họ thật sự không có nổi một tia lửa tình yêu nào. Đem siêng năng chịu khó của cả đời tiêu hao hết trong một năm, Đồng Thu bây giờ thật sự không muốn thu dọn nhà cửa. Mở mấy cái thùng ra, lấy mấy đồ đêm nay cần dùng, những thứ khác thì mặc kệ, ngủ một giấc đã rồi tính. Rửa mặt xong xuôi nằm ở trên giường, Đồng Thu giơ tay dựa vào ánh trăng mà nhìn nhẫn cưới. Anh lại quên tháo xuống rồi, có lẽ nên tìm cái hộp nhỏ cất vào, lần sau gặp lại Hoắc Tri Hành, đem trả cho hắn là được. Anh phát hiện tay mình còn rất đẹp nha, ngón tay nhỏ dài, trắng nõn non mịn, quanh năm ăn phấn nuốt tro cũng không thể nào thô ráp được. Đồng Thu thở dài, cảm thấy Hoắc Tri Hành không có số hưởng, tay đẹp như vậy cũng không có đàng hoàng nắm được mấy lần. **** Buổi sáng sau khi Đồng Thu đi, Hoắc Tri Hành trở về nhà đặt đầu xuống liền ngủ. Bình thường hắn có thể ngủ một giấc đến trưa sau đó đi làm, nhưng hôm nay lại khác, mới hơn mười giờ đã tỉnh. Bình thường lúc này Đồng Thu cũng không có ở nhà, nhưng trước khi đi làm đều sẽ nấu sẵn cơm, để lại cho hắn một tờ giấy, bảo hắn thức dậy rời giường thì hâm nóng lại rồi ăn. Đây là thói quen của hai người trong suốt một năm qua, nhưng từ ngày hôm nay sẽ không còn nữa. Hoắc Tri Hành nằm ở trên giường nhìn điện thoại di động một lát, không có phát sinh công việc gì mới. Ngược lại là hắn, cả năm không mắc bệnh mấy lần, lúc này lại cảm thấy đau đầu nhức óc. Từ trên giường đứng dậy, nhìn căn nhà trống rỗng, thuốc cũng không muốn uống. Không thể không nói, sống chung hai người lâu rồi, đột nhiên một người rời đi, thật sự vô cùng không quen. Hắn thu dọn đơn giản một phát, quét dọn sạch sẽ rác rưởi, thay vỏ chăn ga giường, hơn mười một giờ gọi thức ăn ngoài, vừa ăn vừa xem ti vi, sau đó thay cảnh phục, lại đi làm. Mỗi ngày đều như vậy, trong một năm kết hôn, thời gian hắn và Đồng Thu ở chung rất ít, thậm chí lúc trước đã đồng ý với anh đi tuần trăng mật cũng không có đi, nhớ tới thật là có lỗi với người ta mà. Khi Hoắc Tri Hành xuống lầu đúng lúc gặp dì Tống từ bên ngoài trở về, tay ôm một túi đồ rất lớn. Hắn đi tới cầm giúp, dì Tống thấy hắn cười hỏi “Lại đi làm sao…..? Lần trước tiểu Đồng nói dì gói sủi cảo nhân thịt trộn thì là ăn ngon. Hôm nay dì lại làm, con nói với nó một tiếng, buổi tối đến nhà dì ăn cơm.” Hoắc Tri Hành giúp dì Tống mang túi đồ lên lầu, đứng ở cửa cười nói “Em ấy hôm nay ở trường có việc, có lẽ phải rất muộn mới về được, dì cứ ăn đi, không cần phải để ý em ấy.” “Cả hai đứa đều bận rộn như vậy.” dì Tống vỗ vỗ hắn, “Dì để dành cho một ít, để trên tủ đông trong tủ lạnh, về thì ghé nhà dì lấy, hai đứa lúc nào không muốn ăn cơm thì nấu sủi cảo mà ăn.” Hoắc Tri Hành nói lời cám ơn, trong lòng nhủ thầm Đồng Thu nhân duyên thật sự rất tốt. Ca chiều của Hoắc Tri Hành 4 giờ mới vào ban, nhưng hôm nay hắn thật sự không muốn ngốc ở trong nhà, mới hơn 2 giờ đã tới. “Ai ui!!! Sư phụ anh hôm nay sao đến sớm vậy?” Triệu Hòa Vũ mới tới hồi năm ngoái, sau khi đến liền theo Hoắc Tri Hành, ngày nào cũng lẽo đẽo đi theo mông hắn gọi hắn là sư phụ. “Làm sao? Có chuyện gì à?” Hoắc Tri Hành đi qua, ngồi xuống trước tiên rót cho mình ly nước, đau đầu không chịu được, vừa rồi trên đường đi phải vào tiệm thuốc mua thuốc hạ sốt. “Vẫn là Đổng Minh phố Tam Hồ*, lại đánh vợ, giải quyết chút việc nhỏ này hết nguyên một buổi sáng.” * Tam Hồ Các bạn chú ý nha, đây là đơn vị chỗ cảnh sát Hoắc làm việc đó!!!! “Đây không phải là chút việc nhỏ’.” Hoắc Tri Hành uống thuốc, đặt ly xuống nói “Bạo lực gia đình không phải một lần hai lần là xong, vợ gã nói như thế nào?” “Không ly hôn.” Triệu Vũ Hòa ngồi tại chỗ đập bàn thở dài, “Em thật sự không hiểu nổi bà chị này luôn, loại đàn ông này có cái gì mà lưu luyến không biết?” Hoắc Tri Hành lắc đầu. Hắn ngồi xuống mở ngăn kéo bỏ thuốc vào, vô tình nhìn thấy chiếc nhẫn để ở bên trong. Chỗ bọn hắn có quy định, không được đeo trang sức, nhẫn cưới cũng không được. Ngày xưa Hoắc Tri Hành lúc đi làm sẽ tháo ra, nhưng về nhà nhất định sẽ đeo lại. Cái này cảm giác giống như một nghi thức, nhắc nhở hắn trong nhà có người. Nhưng sáng nay lúc quay về hắn đã quên đeo, lúc ấy trong đầu đều là chuyện Đồng Thu dọn nhà, quá vội vàng nên quên mất. Hoắc Tri Hành lấy nhẫn ra cầm trong tay vuốt vuốt, Triệu Hòa Vũ lại gần, cười hì hì hỏi “Sự phụ, anh cùng sư mẫu sao rồi? Thật sự ly hôn…?” Hoắc Tri Hành trừng mắt liếc y một cái, đem nhẫn ném lại vào trong ngăn kéo “Lo cho tốt chuyện của mình đi.” Triệu Hòa Vũ rất nhiều chuyện, lúc biết Hoắc Tri Hành kết hôn cùng một người đàn ông, y kinh ngạc muốn hỏng luôn. Lúc đó hôn nhân đồng tính vừa mới hợp pháp hóa chưa được bao lâu, sư phụ của y liền đi “giật giải đầu”, lúc đó trong cục bọn họ còn vô cùng chấn động. Triệu Hòa Vũ cùng Đồng Thu chưa gặp nhau được mấy lần, nhưng y nhớ rõ vị “sư mẫu” kia lớn lên rất đẹp, là giáo viên trung học. Lúc trước Triệu Hòa Vũ còn từng nói, sau này y có con, nhất định sẽ đem đến cho sư mẫu dạy. Không nghĩ tới, đối tượng y còn chưa tìm được, sư mẫu đã không còn là sư mẫu y nữa. “Em thấy mặt anh còn lưu luyến lắm, không nỡ bỏ sao? Ly cái gì mà ly chứ…?” “Ngày hôm qua bảo cậu sắp xếp lại tư liệu đã làm xong chưa?” Triệu Hòa Vũ nghe vậy, lập tức câm miệng không nói nữa. “Làm việc đi!” Hoắc Tri Hành cầm túi văn kiện trên bàn gõ một cái lên đầu Triệu Hòa Vũ, sau đó đứng lên đi toilet. Hắn thật sự rất lưu luyến, Đồng Thu là người thú vị như vậy, ai lại có thể không lưu luyến? Nhưng mà, giữa hắn và Đồng Thu có quá nhiều vấn đề, cứ cùng nhau dây dưa như vậy không bằng trước tiên cứ ly hôn đi, sau khi lột bỏ lớp da hôn nhân này, cả hai mới có thể dùng màu sắc chân chính thật sự của bản thân mà ở chung với nhau. Hơn tám giờ Hoắc Tri Hành nhận được tin nhắn của Đồng Thu, còn có một tấm hình. Trên ngón tay trắng nõn thon dài đeo chiếc nhẫn cưới giống y như của hắn. Hoắc Tri Hành nhìn chằm chằm cái tay kia một lúc lâu, nhân tiện đem toàn bộ cơ thể Đồng Thu từ trên xuống dưới nhớ lại một lượt. Trên người Đồng Thu tổng cộng có năm cái nốt ruồi, đều rất nhỏ, giống như năm cái hạt vừng dính trên cơm nắm gạo nếp. Một cái ở khóe miệng, một cái ở ngón tay trỏ, một cái ở vành tai, một cái trong vòm miệng, còn có một cái ở trên khe mông mềm mại bên phải. Hoắc Tri Hành thật ra vô cùng hiểu Đồng Thu, chỉ có điều Đồng Thu không biết. Đồng Thu nói với hắn đã quên trả lại nhẫn, Hoắc Tri Hành không có lập tức trả lời lại. Mãi cho đến 12 giờ đêm tan ca mới nhắn lại cho anh một câu Trước tiên em cứ giữ đi. Trước cứ giữ đi, sau này còn dùng mà. Đêm nay không có việc gì làm, trong đồn hiếm khi được thanh tịnh. Trước khi tan việc Triệu Hòa Vũ nói “Sư phụ, đi uống một ly đi….” “Uống cái rắm!” “Đi thôi đi thôi.” Triệu Hòa Vũ ôm cánh tay Hoắc Tri Hành kéo vào trong, “Thay quần áo thay quần áo, em mời anh uống rượu.” Cái này nếu như là ngày thường, Hoắc Tri Hành nhất định sẽ chửi y một trận sau đó về nhà. Nhưng hôm nay nghĩ nghĩ, dù sao trong nhà cũng không có ai chờ, thôi thì đi đi. Hai người tan việc thay cảnh phục ra, Triệu Hòa Vũ lái xe chở Hoắc Tri Hành đến chỗ trước kia bọn hắn thỉnh thoảng vẫn đến. Triệu Hòa Vũ uống rượu, Hoắc Tri Hành uống….. nước ngọt. “Sư phụ, anh bình thường mỗi bước chân đều là uy phong, chỉ có duy nhất tại quán bar là vô cùng sợ hãi.” Hoắc Tri Hành không phải sợ, mà là hắn dị ứng cồn. Trước kia lúc kết hôn, hắn cùng Đồng Thu mời mười mấy người bạn bè đồng nghiệp quan hệ thân thiết đi ăn một bữa, bữa ăn đó, từ đầu tới cuối toàn bộ đều là Đồng Thu thay hắn cản rượu. Hoắc Tri Hành không để ý tới mấy lời nói nhảm của y, dù sao lần nào cũng bị như vậy. “Nói nghiêm túc, thật sự ly hôn rồi?” Triệu Hòa Vũ là thật lòng quan tâm sư phụ y. Năm đó lúc y vừa mới tới bị Hoắc Tri Hành ba giờ chửi một trận nhỏ năm giờ chửi một trận to, người này vừa nóng nảy còn rất hung dữ, Triệu Hòa Vũ ở sau lưng đặt cho hắn cái biệt danh “Bạo Bạo Hổ” con hổ hung dữ. Thế nhưng từ sau khi Hoắc Tri Hành kết hôn, cái tính nóng nảy hung dữ đều thu liễm lại. Chỉ cần trong công việc y không làm việc gì vô cùng úng não, Hoắc Tri Hành cũng sẽ không mắng chửi quá ác liệt. Triệu Hòa Vũ cảm thấy Đồng Thu chính là thần tiên hạ phàm, đặc biệt đến để giáo dục cải tạo “Bạo Bạo Hổ”. Hiện tại, Đồng Thu cùng Hoắc Tri Hành ly hôn, Triệu Hòa Vũ sợ chỉ trong một đêm liền trở lại trước khi giải phóng, thậm chí so với trước khi giải phóng còn kinh khủng hơn. Dù sao thì đàn ông có tuổi ly hôn, rất dễ bị rối loạn nội tiết tố. Lỡ như thời kỳ mãn kinh nam giới tới sớm, gặp họa chính là y. “Tôi ly hay không ly hôn, cậu sao lại quan tâm như vậy?” Hoắc Tri Hành ngồi dựa lưng vào ghế nhìn Triệu Hòa Vũ, thằng nhóc này chỉ cần liếc một cái là biết trong đầu đang nghĩ cái gì liền. “Em là quan tâm anh.” Triệu Hòa Vũ nói, “Sư mẫu của em đẹp người tốt bụng lại hiền lành. Người tốt như vậy anh thế mà lại để cho chạy mất, không phải nói là rất thích đấy sao…?” Hoắc Tri Hành nhấp một ngụm nước ngọt, nghĩ tới Đồng Thu. “Sư phụ, em phải góp ý với anh, hiện tại anh không biết quý trọng, sau này sư mẫu có người khác, anh ở đó mà khóc đi.” “Cám ơn cậu đã quan tâm.” Hoắc Tri Hành uống một hớp cạn ly nước ngọt, cười nói, “Ly hôn thì ly hôn, nhưng em ấy cũng không có cơ hội tìm người khác.” “Đệch, là ý gì?” Triệu Hòa Vũ đột nhiên thấy hồi hộp, “Sư phụ, chúng ta chính là cảnh sát, anh không thể tự mình làm việc phạm pháp….! Huy hiệu cảnh sát sáng ngời luôn nhìn chằm chằm anh đó!” Hoắc Tri Hành mỉm cười “Thằng nhóc cậu nghĩ cái gì thế? Tôi là nói, ly hôn rồi thì tôi lại theo đuổi ôm em ấy trở về.” Hết chương 2

điện thoại từ chồng cũ